Mẹ

Nghĩ về mẹ là mình cứ muốn khóc mãi. Thương mẹ dữ dội, mẹ nóng, mẹ cứ nhắc ăn cơm đúng giờ suốt, mẹ cứ thương mình hư không nghe lời suốt, mẹ cứ chẳng giận mình bao giờ.

Hàng ngày mình nhìn gương và cứ tiếc rẻ sao mình không xinh hơn một tí nữa nhỉ. Xinh hơn có khi nào lại được mọi người yêu quý hơn một tí. Nhưng lúc này mình tự hỏi bản thân “Ngày xưa mẹ có ước như mình bây giờ không nhỉ?”. Nói thật là mẹ chẳng đẹp lắm, nhưng mình yêu mẹ lắm. Mẹ không đẹp thì lấy đâu ra con xinh được, chắc bà ngoại cũng không đẹp, nhưng mẹ đã yêu bà ngoại lắm. Việc nghĩ mình cũng chỉ tầm thường thôi làm mình thấy tự tin lên nhiều. Thấy nó đúng với mình, thấy ấm áp và thấm lắm.

Mẹ chẳng khi nào khoe mình với bạn bè của mẹ. Một phần vì mình cũng chỉ là mình thôi, chẳng hơn con cái bạn mẹ, phần nữa là vì thích sự khiêm tốn. Mẹ chẳng nói con mẹ đẹp với ai bao giờ. Nhưng mẹ nói với mình rằng mình rất xinh đẹp trong mắt mẹ.

Có một bà mẹ kim ngưu vui lắm.

Mẹ thường hiểu lời mình nói ở lần giải thích thứ 3 và hỏi lại lần giải thích thứ 4.

Mẹ nhìn rõ ghê nhưng mình chẳng sợ.

Mẹ thích sự gọn gàng nhưng tủ quần áo của mẹ lúc nào cũng lung tung.

Mẹ lúc nào cũng tôn thờ bố.

Nhiều lúc mình nghĩ mẹ yêu bố hơn mình. Nhiều lúc lại nghĩ mẹ yêu mình hơn bố.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s