Hội những người thích ở một mình

Nguồn: Ngược chiều vun vút – Joe Ruelle

Tôi muốn thành lập hội những người thích ở một mình. Đó sẽ là một hội rất trầm lặng, mỗi năm gặp nhau không lần – vì tổ chức sự kiện cỡ nào cũng chẳng có ai đến.

Hội chỉ tồn tại để người thích ở một mình biết có nhiều người khác cũng thích ở một mình. Biết về sự tồn tại của nhau, biết xã hội không toàn người có tinh thần hướng ngoai. Chúng tôi chỉ cần điều đó.

“Một mình” ở đây không liên quan chuyện yêu đương. “Thích ơ một mình” không có nghĩa là không thèm yêu. “Thích ở một mình”, theo hiến pháp mới nhất của hội, có nghĩa là mỗi ngày thích có chút thời gian ở một mình để suy nghĩ, thư giãn, sáng tác – và sạc pin. (===> Dựa vào điều này thì hội những người thích ở một mình hoàn toàn có lý do chính đáng để gặp nhau: phút giây “một mình” 1 tháng mới có 1 lần, 1 quý mới có 1 lần…)

Ai muốn đăng ký tham gia phải có tính cách giống chúng tôi. Vậy chúng tôi là những người như thế nào?

Trước hết, chúng tôi là những người bình thường. Văn hóa Việt Nam hơi nghiêng về phía cộng đồng, nên chúng tôi ở đây dễ dính từ “lập dị”. (Quá chuẩn). Nhưng chúng tôi không bị trầm cảm, ám ảnh, tự kỷ hay bất cứ bệnh tâm thần nào khác. (Lý do duy nhất khiến chúng tôi có nguy cơ mắc bệnh tâm thần là bị mọi người dán mác “tự kỷ” trước trán). Chúng tôi chỉ thích ở một mình. Thế thôi.

Hơn nữa, không phải lúc nào chúng tôi cũng thích ở một mình. Chúng tôi đôi khi rất thích chia sẻ, có người ngồi bên cạnh. Nhưng người đó phải hợp với chúng tôi: ăng ten của họ phải bắt đúng tín hiệu chúng tôi đang phát. (Lại chuẩn tiếp) Mặc dù chúng tôi có khả năng nói chuyện xã giao với bất cứ ai (đời luôn tạo cơ hội tập luyện) nhưng chúng tôi sẽ vất vả, nhanh hết pin.

Chúng tôi hay ăn trưa một mình, nhìn ra cửa sổ. (I love Joe)

Chúng tôi hơi kiêu. (I love you so much)

Chúng tôi thích các quán cà phê yên tĩnh ( hầu hết mọi người đều thích điều này).

Chúng tôi ghét người gây ồn ào tại các quán cà phê đáng-lẽ-là-yên-tĩnh. Chúng tôi đặc biệt ghét người gây ồn ào bằng cách nói bậy. Chúng tôi cầu trời để một phần trần nhà rơi trúng đầu họ cho bất tỉnh (mình đã từng nghĩ đó là bàn là). Chúng tôi không hiểu vì sao họ không tự biết họ đang nói quá to. (Đi cà phê với một người nói quá to xấu hổ kinh khủng). Bản thân chúng tôi chỉ nói đủ to để người đối diện nghe thấy. Một cuộc trò chuyện riêng là một cuộc trò chuyện riêng, sao nhiều người mãi không hiểu điều đó?

Chúng tôi hay bị người xung quanh hỏi: “Sao bạn ít nói thế?”. Chúng tôi ghét câu hỏi đó. (Mìh thề là mìh đã hỏi hàng trăm lần câu này).

Chúng tôi thỉnh thoảng có cảm giác muốn thoát khoải phòng karaoke, nhà hàng, đám cưới đông.. Nếu cảm giác đó mạnh thì chúng tôi biết nhiều cách biến nó thành hành đọng. Sáng hôm sau có người nhắn tin hỏi. “Tối qua mày về lúc nào thế?”. Chúng tôi cười. Hóa ra chúng tôi là ma.

Chúng tôi sự những lần đi chơi nhóm mà theo văn hóa Việt phải chờ mọi người đứng lên nói “Đi!” mới bắt đầu giải tán. Chúng tôi càng sợ hơn khi mọi người đang chuẩn bị về rồi quyết định “hát nốt” vài bài, việc hát nốt ấy kéo dài hơn nửa tiếng.

Chúng tôi không sợ nói dối, nếu việc đó giúp chúng tôi về sớm. (=.

Chúng tôi sợ Tết.

Chúng tôi khó yêu ( Đã nói “Chúng tôi hơi kiêu” rồi mà).

Ai yêu chúng tôi (và được chúng tôi yêu lại) là người may mắn.

Khi học cấp ba và bị thầy giáo yêu cần phải làm việc nhóm, chúng tôi cố tình nhận những việc khó khăn nhất, mang về tự làm. Chúng tôi không muốn mất hời gian bàn bạc. Thú thật mà nói, chúng tôi sẽ làm tốt và nhanh hơn.

Chúng tôi yêu thiên nhiên. =D

Chúng tôi sợ người chậm hiểu. Ví dụ. Một anh taxi bắt chuyện khách vào những lúc thực sự không nên bắt chuyện khách. Chúng tôi sẽ trả lời hết sức ngắn gọn và xã giao để anh ấy hiểu rằng chúng tôi không có gì để nói vào lúc này. Khi anh ấy hỏi tiếp (và tiếp, và tiếp) chúng tối sẽ bị điên trong lòng. Nếu đặt mình vào chiếc ghế của anh ấy thì chúng tôi đã thôi ngay – có chút cảm giác khách không muốn nói chuyện là im lặng như câm. (Ví dụ: Một 18 tuổi hỏi tôi “dương vật” là gì?).

Chúng tôi chỉ biết mỗi một cảm giác khó chịu hơn khi bị người chậm hiểu làm phiền. Đó là cảm giác khi phải giải thích với người chậm hiểu rằng họ đang làm phiền mình.

Chúng tôi thích đi bộ.

Chúng tôi hông thích phát triển quan hệ của mình với cấp trên bằng cách đi nhậu. Chúng tôi thà cho tiền gấp đôi vào phong bì A4 còn hơn ngồi uống bia cùng các ông thèm của gió.

Sang nhà cô hàng xóm để mượn tuốc nơ vít, thấy cô ấy đang xếp ghế và rót nước, chúng tôi nghĩ: “Chết rồi!”.

Chúng tôi yêu mèo.

Chúng tôi thích vẽ tranh, viết blog và các việc sáng tạo khác xuất phát từ những giây phút ở một mình.

Chúng tôi quý người già.

Chúng tôi có khả năng nhận ra nhiều thứ. Ai đang yêu. Ai đang sợ ai. Ai đang sợ yêu ai.

Chúng tôi có khả năng nhận ra nhau. Đi bữa tiệc sinh nhật, được giới thiệu với 15 người bạn mới, thì chúng tôi nhận ra ngay ai là “đồng hương”. Anh Joe ơi, đay là bạn Linh (tôi gật đầu, cười), là em Hiểu (tôi gật đầu, cười), là em Nhung (tôi gật đầu, cười) là em Hiền (đầu tôi dừng lại). “Em giống anh đấy,” hai mắt của Hiền nói cho riêng tôi nghe. “Và em biết anh giống em”.

Chúng tôi có văn hóa riêng. Nếu tôi đi chơi cùng một người Canada “ngoài hội” và một người Việt “trong hội”, tôi sẽ cảm thấy gắn bó với người Việt hơn.

Chúng tôi nhạy cảm.

Khi thấy có người đang buồn vì khó tham gia cuộc trò chuyện, chúng tôi sẽ tạo điều kiện để người ấy nhảy vào.

Khi thấy có người đang buồn vì phải tham gia cuộc trò chuyện, chúng tôi sẽ tạo điều kiện để người ấy nhảy ra.

Chúng tôi khéo (lúc chúng tôi muốn).

Chúng tôi có khả năng làm người chưa khéo cảm thấy sơ, ghen, hoặc ghét (là lúc chúng tôi không muốn).

Chúng tôi hay bị hiểu lầm là người bi quan. Nhưng chúng tôi không lắc đầu nhiều đâu. Chúng tôi lạc quan và tự tin. Chúng tôi sống ý nghĩa và đóng gớp cho xã hội – theo cách của chúng tôi.

 

 

One thought on “Hội những người thích ở một mình

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s