Một chuyện rùng rợn

Một câu chuyện rùng rợn

Những ngày tháng 8, lúc nóng lúc mát.
3 tháng kể từ khi quyết định chuyển ra ở một mình, tôi vẫn còn bị ám ảnh bởi câu chuyện đó, mặc dù lời Hoàng Anh nói rất chính xác “nó không đáng để cậu phải buồn”.

Một buổi sáng tháng 5, tôi vừa ngủ dậy, L là người ở cùng đã chuyển ra ngoài từ tháng 4 qua phòng và đòi nói chuyện với tôi. Một chuyện lạ kỳ, vì tôi và L không thích nhau, L hồi trước hay dùng dầu gội đầu của tôi ko nói trước.
L nói rằng, vào một buổi tối tháng 3 (đến bây giờ thì ko nhớ đc ngày nữa), có một người dùng số của L nhắn tin tới điện thoại mẹ L, nội dung: “Mẹ ơi con có thai rồi”. L nói có phải tôi làm không. Tôi không làm và nói không. Nhưng L nói ngày hôm đấy 2 đứa còn lại trong phòng đi làm cả, chỉ có mình tôi ở nhà thôi, L sạc điện thoại ở phòng. chắc chắn chỉ có tôi làm. L dọa tôi sẽ đi báo công an, L lăng mạ tôi ngu.

Tôi chưa bao giờ gặp phải một trường hợp nào như thế. Hoàn toàn bị shock, đến nỗi tôi không thể đứng dậy đuổi L ra khỏi phòng. Tôi hoàn toàn shock, và bất lực. Tôi không thể nhớ cái ngày hôm L nói, tôi đã ở đâu, đã làm gì, đã đi cùng ai. Thời điểm đó tôi không thể nghĩ ra một điều gì để có thể bảo vệ mình, trước chính bản thân mình, trước L, trước 2 đứa còn lại trong phòng. Tôi chỉ biết nói tớ không làm, càng nói càng khiến người khác nghĩ mình có vấn đề. Chắc cả L, cả 2 đứa kia, và cả những người tin L, đều không thể hiểu được, tôi là một đứa quá nhút nhát, quá nhu nhược để có thể làm một việc như thế. Nhưng tôi thề, trong cái phút giây biết chuyện xảy ra với L, tôi đã mừng thầm là có người làm cái việc đó hại L. Suy nghĩ đó rất tự nhiên, xuất phát từ việc tôi không thích L.

Và sau đó thì tôi chuyển ra ở một mình.

Tôi cứ có băn khoăn, mình đã làm những việc gì không phải? mình đã mắc lỗi gì kinh khủng, để rồi bị một người lăng mạ và xúc phạm mình như thế.Hay là tại sao những người khác trong phòng khi ấy không đứng ra bênh vực tôi, họ chỉ nói 1,2 lời rất yếu ớt, mặc dù tôi rất tốt với họ.

Sau lần đó tôi sống thu mình hơn, ai chơi với tôi lâu thì biết bình thường tôi đã ít bạn lắm rồi. Bây giờ ngoài anh bạn trai, tôi chẳng hay trò chuyện với ai cả. Các bà các mẹ hay có hội chị em phụ nữ chơi thân thân, tôi cũng có hội riêng với 1 thành viên duy nhất.

Phải nói rằng cái câu chuyện đó quả là ám ảnh. Thời gian vừa rồi, có rất nhiều hôm tôi nằm mơ, L đến phòng tôi ở, kiện với mọi người ở đó rằng tôi là kẻ giết người, tôi giết chết L. Một giấc mơ kỳ quặc, người sống đi kiện mình đã bị giết.

Những suy luận của Q

Q là bạn trai tôi, dĩ nhiên trong lúc tôi gặp chuyện sẽ luôn ủng hộ tôi. Tuy nhiên, những phân tích của Q nói với tôi lúc dịu tôi lại đã thực sự khiến tôi cảm phục anh. Q xứng đáng là thám tử của đời tôi. Hà hà. Đọc được thì anh đừng phổng mũi nhé.

1. Hôm đến nói chuyện, L có mang cái tin nhắn đấy đến không? (Tôi: không mang, L bảo đọc xong nó xóa rồi). Không có bằng chứng thì không thể kết tội em, cho dù em có làm.

2. Tin nhắn gửi đi từ số nó, tại sao nó không biết? (Tôi: L bảo làm mất điện thoại trước đó, vừa làm lại sim)

2. Vào cái tối có tin nhắn gửi tới, cứ cho em là người gửi đi, mẹ L sẽ gọi điện ngay lại để hỏi xem sự tình thế nào. Mọi chuyện lúc đó sẽ um xùm lên luôn, chứ không phải đến tận 2 tháng sau con L mới đến làm phiền em.
Tôi: L nói mẹ không cầm điện thoại, và cái tin nhắn này là do L đọc được ở trong máy điện thoại của mẹ, đến h mẹ L vẫn chưa biết chuyện.

3. Bình thường chẳng có đứa nào về nhà xong tự nhiên lôi điện thoại của mẹ ra đọc tin nhắn như thế cả. Nếu là em, em học ở xa rồi về nhà, em có làm thế không? Dĩ nhiên là không. Và hơn nữa, điện thoại của mẹ nó, vì cớ làm sao mà đến tận 2 tháng sau, tin nhắn gửi đến mẹ nó vẫn chưa đọc được. Chuyện này rõ ràng có gì đó mờ ám. Em không phải là người làm, anh tin em. Và anh nghĩ là con L tự bịa chuyện ra để làm khổ em.

Nói đến đây thì thôi tôi thấy nhẹ lòng được luôn. Và nghĩ rằng mình sẽ quên chuyện này luôn trong 2s tới, tuy nhiên thì tính tôi hay nghĩ ngợi nên cứ bị ám ảnh mãi.

Phù, cuộc sống trôi nhanh giống như là mơ vậy, vừa mới ngày hôm qua tôi biết tin đỗ đại học, bây giờ ra trường luôn được. Một vài cô bạn ngố ngố tôi từng quen, giờ đã lấy chồng sinh con rồi. Tôi giờ ở nơi này, tối tối ăn cơm xong sẽ cho 4 con mèo ăn cơm. Tôi thích sờ bọn mèo con lắm nhưng nó rất nhát người, tôi vẫn chưa thể chạm vào cái bộ lông nhìn mượt ơi là mượt của chúng nó. Con mèo mẹ đen như mun đẻ ra 3 con mèo con, 1 con màu trắng tinh với 2 cái tai hồng, 1 con mèo tam thể chân và ngực trắng muốt, 1 con mèo nhị thể vàng trắng to nhất. Mèo thì không phải của tôi, con mèo đen là mèo hoang, một mình nó nuôi 3 đứa con tôi thương quá nên hôm nào cũng cố ăn thừa để cho chúng nó.

Phải nói là trải qua một thời gian, tôi hài lòng với cuộc sống hiện giờ, sẽ cố gắng hưởng thụ từng giây phút một, với 4 con mèo. Hà hà

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s