Mèo đi rồi

Mèo đi rồi

Con Si bị chủ cho về quê vì không biết chỗ đi vệ sinh. Buồn quá. Dạo trước đó mấy hôm, nó đã bắt đầu biết xuống mao mao ở cửa phòng mình mỗi lần đến bữa ăn. Mình không cho ăn vì sợ nó hư, chính thức ra thì mình vẫn không phải chủ của nó. Sao giờ nghĩ thương con nhỏ có cái tai hồng ghê. Có vài lần đi học nó cứ theo gót xuống tận tầng hai, đuổi mãi không chịu về.

Hôm nay Chuối hỏi có nuôi mèo không? Nhưng xem chừng có vẻ hơi lưỡng lự, nuôi chẳng có chỗ cho nó ở. Nhưng buồn cười quá, kiểu hỏi của Chuối như kiểu hai vợ chồng mới cưới thủ thỉ với nhau. “Pimm à, mình nuôi mèo không?” :”)

Hôm nay bắt quả tang một thằng con trai đái bậy trên nóc nhà. Thật ghê. Chuối bảo sao không quay clip lại tung lên mạng cho nó sợ. :v Lũ bệnh đó đã dám làm vậy giữa thanh thiên bạch nhật, chuyện public ra nó còn sung sướng quá. Không quay lại còn hay hơn.

Mình nghĩ là

Mình nghĩ là

Mình nghĩ là

Trong vô vàn những người được sinh ra để yêu nhau (phần lớn chúng ta đều như vậy), sẽ cần những người được sinh ra để single. Để cho tình yêu còn có thể trở thành một thứ đáng thèm muốn, để chúng ta còn nhiều thứ để nói về.

Mình nghĩ là

Tốt nhất là mình không nên yêu ai. Vì, kể cả khi đã yêu hoặc chưa yêu, mình vẫn thích single hơn. Thật độc lập và tự do.

Mấy năm trước đọc Inu Yasha, mình thương Kaguya nhất. Cơn gió bị trói buộc. Và hình như, chị ấy còn thơm như hoa sakura.

Mùa hè

Mùa hè có mùi rất lạ. Mùi của của mùa hè.

Mùa hè

🙂  Mùi rất lạ của mùa hè là mùi nhựa xoài xanh mới hái, thanh mát và dậy vị. Là mùi mồ hôi mặn nóng trong những phòng điều hòa mát lạnh, là mùi ngọc lan thơm ngọt những khi dừng lại. Là mùi của chia tay. Là mùi của cái ôm chẳng chặt. Là mùi của gió mát kì dị mỗi tối.

Là cả Hà Nội nóng như giận dữ một cái thùng rác to uỵch

 

8 chữ có

8 chữ có

Có ước mơ tựa như cánh buồm chờ cơn gió vút lên
Có vết thương mười năm đứng âm thầm vì cơn mưa sống lại
Có trái tim tựa như tiếng đàn làm tôi yêu siết bao
Có bước chân dài hơn những con đường vê nơii tâm vắng lặng…
Có giấc mơ vạn năm vẫn u sầu chờ bàn tay đến lay
Có tiếng ca là hương lá trầm gọi người mê thức dậy
Có chuyến đi dài hơn đất trời và không thể đến nơi
Có tiếng kêu là im ắng im lìm là không thể hát về…

– Lê Cát Trọng Lý-

Mưa

Mưa

Nhớ mưa mùa hạ
Nhớ mưa mùa hạ
Nhớ mưa mùa hạ

Mình không nghĩ mình nhớ những cơn mưa nhiều như vậy.
Khoa Pháp sáng thứ 7, đẹp âm thầm, mình đọc sách giữa cái khung cảnh lặng lẽ ấy.
Trời âm u, gió ào thổi bay tóc vừa gội gội rửa rửa. Lòng mình khi đó thèm muốn kinh khủng 1 cơn mưa đổ xuống, nguyên khôi và xanh mượt. Ai mang cơn mưa cho tôi khi tôi vừa ước “Ông trời ơi, ước gì bây giờ có mưa nhỉ”, thế là mưa rơi xuống, nhưng nhanh chóng và mát rượi.
Tôi ngồi cho lũ kiến bên cạnh ăn xoài. Lạ nhỉ, kiến mà biết ăn xoài. Nhưng mà lũ kiến kéo nhau đến thật, giống như mưa vậy.
Thế là con nhỏ lại ngồi canh cho lũ kiến ăn một lúc, kẻo bà lao công lại quét miếng xoài đi.
Mình ngồi ước mưa lại đến lần nữa. Nhưng mưa không tới nữa.
Mình bồn chồn hy vọng mưa sẽ đến khi mình đứng dậy về ký túc xá. Nhưng còn lo lắng cho bầy kiến nên mãi mới về.
Nhưng mưa thật
Rì rào nhưng không ầm ĩ.
Yêu mưa có phải bệnh không nhỉ.